Showing posts with label Reading. Show all posts
Showing posts with label Reading. Show all posts

Friday, April 9, 2010

"Xin đội ơn ông Nghị" ở... Hà Nội


Tác giả: Trực Ngôn (trích từ vietnamweek.net)

Từ chuyện giỗ Vua Hùng lại đến chuyện đại lễ 1.000 năm Thăng Long. Có một đề xuất nghe qua thật hoành tráng nhân Đại lễ 1.000 năm Thăng Long: đề xuất chọn 1.000 hiện vật mang nét đặc trưng văn hóa của các tỉnh thành đựng trong một thiết bị bảo quản, lưu giữ dưới lòng đất Hà Nội cho các thế hệ mai sau. Nghe vậy, mọi người nín thở hồi hộp xem những hiện vật đó là những gì.

Thì đây: Vật phẩm có thể là vật dụng đơn giản như đồ dùng hằng ngày, những nhãn mác của các mặt hàng nổi tiếng, báo hay tạp chí viết về những sự kiện của đời sống, những tấm ảnh kỷ niệm, đồng xu; hoặc vật phẩm thể hiện sự phát triển của khoa học công nghệ như đầu thu sóng truyền hình, điện thoại di động... Các hiện vật cần có kích thước nhỏ gọn, không quá 100 cm3.

Hà Nội sẽ để lại cái gì cho thế hệ người Hà Nội của 100 năm nữa? Ảnh: badinh.gov.vn

Tôi có nghe nhầm không nhỉ. Thời Tam Quốc có quân sư danh tiếng Gia Cát Lượng, thời "gặp nhau cuối năm" của Truyền hình Việt Nam có ông Gia Cát Dự do nghệ sỹ tai tiếng Hiệp Gà thủ vai, còn thời "1.000 năm Thăng Long" có các ông quân sư hiến kế chôn những thứ vừa kể sơ qua thì gọi là Gia Cát... Bụi.

Lâu nay, thường thì cứ các ông Gia Cát Bụi đưa lên là lãnh đạo "duyệt". Dân biết đấy mà chịu ngậm bồ hòn làm ngọt. Gia Cát Bụi đề xuất xe chẵn đi ngày chẵn, xe lẻ đi ngày lẻ, Gia Cát Bụi đề xuất người ngực lép không được đi xe máy, Gia Cát Bụi đề xuất đại học tư không được dạy báo chí, sư phạm, luật, Gia Cát Bụi đề xuất xây khách sạn to đùng trong cái công viên bé bằng bàn tay...

Còn năm nay Gia Cát Bụi đề xuất chôn đầu thu sóng truyền hình nhái của Hàn Quốc, điện thoại di động nhái của Trung Quốc, mác nhãn các mặt hàng nổi tiếng nhái của Hongkong, Singapore... Lại còn "quân sư" cho lãnh đạo chôn cả báo và tạp chí nữa chứ.

Có lẽ 1.000 năm sau con cháu mở ra không hiểu ông cha mình 1.000 năm trước bỏ nhầm cái gì xuống đó. Báo thì viết lủng củng, ảnh in thì xấu lại bằng mực Tàu giá rẻ. Báo chí như thế thì một năm sau đã thành báo...trắng chứ nói gì đến 1.000 năm sau. Con cháu đọc lại hiểu nhầm ông cha nhắn gửi hai chữ HƯ VÔ. Tha hồ mà luận bàn về sự minh triết của người Hà Nội hiện đại ở năm 2010.

Tưởng chết đến nơi bởi các Gia Cát Bụi mở điều hòa nhiệt độ thay việc phất quạt lông để phán thì may quá Bí thư thành uỷ Phạm Quang Nghị xuất hiện. Ông chém tay nói: "Đây là một ý tưởng không có tính khả thi và hôm nay tôi chính thức nói với báo chí là Hà Nội sẽ không thực hiện việc này".

"Hướng tới ngày Đại lễ không phải chỉ là hay chủ yếu là mít-tinh và lễ lạt mà phải chủ yếu là các hoạt động kinh tế xã hội, các dự án đem lại đời sống vật chất và tinh thần ngày càng tốt hơn cho nhân dân".

Một người Hà Nội đã gần 90 tuổi, vốn là một trí thức cách mạng lão thành nghe xong liền ngửa mặt nói: "Đội ơn ông Nghị". Nhưng không chỉ một cụ gần 90 tuổi mà nhân dân Hà Nội cũng "đội ơn ông Nghị" vụ này. Vì nếu ông Phạm Quang Nghị không nhận ra và cương quyết ngăn chặn các quân sư Gia Cát Bụi thì tiền của hàng đống sẽ hoá thành... bụi mà việc làm chẳng mang lại ý nghĩa gì. Hơn thế, người Hà Nội đương thời sẽ phải chịu một trận cười ra nước mắt và người Hà Nội 1.000 năm sau ngơ ngác không biết người ta chôn cái gì xuống đó và để làm gì.

Hôm nay đọc báo thấy bức xúc chịu không nổi luôn!


Vua Hùng sợ ngày giỗ của chính mình

Tác giả: Trực Ngôn (trích từ vietnamweek.net)

Trong tâm linh người Việt, ai mất đi mà chẳng mong đến ngày giỗ của mình để gặp mặt cháu con và người thân. Thế nhưng có lẽ có một người rất sợ ngày giỗ của mình. Đó chính là Vua Hùng.

Ảnh: VNN

Người Việt có câu "giỗ mình, cỗ nó". Câu này có nghĩa là những người sống lấy lý do giỗ người chết để phục vụ cho những việc riêng tư của họ. Chuyện giỗ Vua Hùng tôi dám cả quyết là lý do để mấy ông mấy bà khoe khoang và tiêu xài hoang phí cho sướng thân họ.

Thế là cái gì họ làm để dâng lên Vua Hùng cũng phải to nhất, dài nhất, nặng nhất... nhưng hầu hết là của làm điêu làm dối cả. Vua Hùng là người Việt mà lại sống từ thời ấy thì cao lắm chắc cũng chỉ 1,65m, nặng lắm cũng chỉ 70 kg, vì thế ăn một bữa giỏi lắm cũng chỉ hết 2 cái bánh chưng loại bình thường như ta vẫn gói trong ngày Tết. Cớ sao phải làm to lớn như cả một quả đồi để làm gì?

Thế rồi người ta lại đề xuất mỗi tỉnh xây một đền thờ Vua Hùng để tỏ lòng thương nhớ Vua Tổ. Thế là Ban chỉ đạo công trình xây dựng đền Hùng ở mỗi tỉnh sẽ được thành lập, rồi dự trù kinh phí - xây đền Hùng chứ có phải xây nhà bình thường đâu mà ít tiền được. Lòng tôn kính tổ tiên ở đâu mà các người chỉ dùng mấy chục tỷ để xây, cứ phải hàng trăm tỉ cho ta và nếu cần thì hàng ngìn tỉ đi.

Đây là việc hiếu thảo thì đứa nào dám suy tính ít hay nhiều nào. Thế là đấu thầu, là bên A bên B, là phần trăm phần chục, là thất thoát thất trốn, là rút ruột sắt thép, xi măng... như người ta rút ruột tượng đài chiến sỹ Điện Biên Phủ. Và sau khi xây dựng đền Hùng ở mỗi tỉnh xong thì lại mọc ra ối biệt thự ở đâu đấy do gạch, ngói, xi măng, sắt thép nó vô tình vương ra trong khi thi công đền Hùng cấp tỉnh.

Thế rồi năm nay, không phải chuyện bánh chưng giỗ Vua Tổ của ông nhỏ hơn của tôi hay bánh của mày nhân bọt xốp bánh của tao nhân thạch cao mà ai mới là đạo diễn chính ngày giỗ Vua Tổ đây. Rồi cãi cọ nhau, tranh luận nhau, chê bai nhau... Cuối cùng chỉ còn mấy chục ngày nữa thôi là đến ngày giỗ Vua Tổ mà con cháu chưa đứa nào chịu nghe, chịu nhường đứa nào.

Với tất cả những gì đã và đang diễn ra mấy năm trở lại đây thì Vua Hùng chứ là các cụ thân sinh ra Vua Hùng cũng sợ ngày giỗ của mình lắm lắm. Ngày xưa, Vua Hùng thứ 18 chọn người kế vị là Lang Liêu vì Lang Liêu dâng lễ chỉ là những cặp bánh chưng bánh dầy như ta vẫn ăn bây giờ nhưng với lòng thành trong sáng và cái đức nghĩ cho dân cho nước. Còn những đứa con khác săn tìm vàng bạc châu báu, của ngon thức lạ chỉ là để tranh nhau khoe khoang cái cá nhân mình mà không hiểu tấm lòng của vua cha. Thật bất hạnh thay!

Speechless !!